Sự khác nhau giữa người giàu và người nghèo? (Kiến thức)




Chúng ta không thể tự nhận mình là khôn là thông minh, nhưng cũng đừng nhận mình ngu, nhận mình thông minh là một người tự cao nhưng cũng có thể là một người tự tin, tự tin về kiến thức của mình, chúng ta phải biết sống tự tin vào bản thân, bản thân còn không tin được thì làm được việc gì.
Tại sao những người lười biếng những người nghèo kiến thức lại hay ghét những người có kiến thức cao hơn họ. Vì đơn giản là họ sống theo một tư duy kém phát triển luôn xem mình là trung tâm của vũ trụ luôn xem mình là mặt trời và có quyền tỏa sáng. Họ là những người lười biếng về kiến thức lười đọc sách, những chuyên ngành họ học thì họ còn chẳng biết họ học ngành này để được gì, nếu những ngành đó là về Văn Hóa thì có thể, còn những ngành về Xã Hội mà không biết trao dồi kiến thức về xã hội thì quá thật bại, một tấm bằng không thể cho chúng ta kiến thức, mà chúng ta phải đam mê, nhiệt huyết thì đó mới được gọi là học thức. Trong lúc chúng ta đang xem những bộ phim tình cảm dài tập, những Game Show TV, hay bàn về những chuyện nhãm nhí trên đời mà chẳng có ảnh hưởng gì đến bản thân ta... Thì ngoài kia có một tá người đang đọc sách, đang tìm nhiều hơn về ngành họ yêu thích, họ cố tìm những người gioi hơn họ để học những kiến thức của người đó. Còn bạn, bạn đang say sưa với những thứ vô bổ thì họ đang phát triển gấp 10 lần 100 lần 1000 lần bạn và họ còn tiếp tục tăng vì bạn cứ giảm. Đến lúc bạn biết họ giỏi thì bạn lại chê bai là "Học giả học làm sang", bạn cho họ là ếch ngồi đáy giếng trong khi bạn muốn biết được bằng họ cũng không được. Và họ cũng chẳng quan tâm hãy cãi lại lời bạn vì đối với họ lời nói của bạn chả đáng để nghe. Nhờ nhiều người như bạn thì họ mới dễ làm giàu, họ làm lãnh đạo còn bạn chỉ là một nhân viên quèn suốt cuộc đời. Vì thế chúng ta cần thay đổi, xem xét chính bản thân chúng ta trước khi chê bai một người, và chúng phải luôn tìm hiểu về đam mê của  mình
Chúng ta cùng đọc một bài viết của trang bào VNEXPRESS để hiểu thêm về người có tri thức và người học vẹt người nghèo sự khác biết của họ.

Cứ cho rằng những người giàu thật sự thích khoe mẽ, nhưng chúng ta lại quên mất một điều là họ cái để mà khoe. Tại sao ta cứ thích người khác phải thế này, thế nọ trong khi bản thân chúng ta lại cố gắng để được giàu như họ

Hiện nay ngày càng xuất hiện quá nhiều “nhà đạo đức”, họ phê phán người khác chỉ vì cái tôi của mình, chỉ vì không muốn người khác hơn mình. Đó là một thực tế tại Việt Nam chúng ta.
Họ chê nhà giàu là “trưởng giả học làm sang”, là trọc phú, thích khoe mẽ… Cứ cho rằng nhà giàu họ thật sự như vậy, nhưng chúng ta lại quên mất một điều là họ cái để mà khoe, còn những người đứng ra phê phán người khác thì khoe bằng cái gì? Chẳng lẽ phải khoe bằng niềm tin?
Họ cảm thấy chướng mắt khi người khác xài một chiếc Smarphone đắt tiền, họ cho đó là khoe mẽ nhưng họ quên một điều rằng hiện nay trên thị trường Việt Nam có rất nhiều loại hàng nhái (hàng Trung Quốc), kiểu dáng không khác gì hàng xịn.
Vậy những loại hàng này ai dùng? Chắc chắn không phải người có tiền, vậy trong trường hợp này ai mới là người khoe mẽ, ai mới là thùng rỗng kêu to? Chẳng qua anh ta cũng muốn xài, cũng muốn nở mày nở mặt với đời nhưng nhà không có điều kiện nên phải xài hàng nhái.
Chúng ta phê phán người khác đi xe SH, ta lặp lại điệp khúc phê phán họ khoe mẽ, vậy tại sao ta không chọn những con xe tầm mười mấy triệu mà đi? Cũng là phương tiện để đi lại mà thôi, tại sao phải chọn tay ga vài ba chục triệu làm gì? Cũng vì anh ta muốn hơn người đi xe số, nhưng chính anh ta lại phê phán người đi SH, tất cả cũng chỉ vì “ghen ăn tức ở”.
Thấy người giàu mua một món hàng nào đắt giá thì y như rằng người ta lặp lại điệp khúc: “Sao không để tiền đó làm từ thiện?”. Xin thưa rằng mục đích làm giàu là cho bản thân, gia đình, nếu ai cũng cố sống chết để làm giàu rồi đi làm từ thiện thì đã là một người yêu nước.
Tôi nghĩ, khi dân giàu thì tự động nước sẽ mạnh. Từ thiện là một việc hoàn toàn khác, chẳng lẽ họ làm quần quật chỉ để làm từ thiện và mỗi lần làm từ thiện lại phải bù lu, bù loa lên cho mọi người biết? Vấn đề ở đây là tâm lý không muốn người khác hơn mình chứ không phải vì cái tâm, thử hỏi những người phê phán đó đã làm được cái gì gọi là từ thiện cho đời hay chưa?
Nhà giàu mua một con xe nhập khẩu, mua một chiếc giường ngoại thì họ phải đóng thuế, mà số tiền thuế ấy không hề nhỏ, rồi còn đủ thứ chi phí. Số tiền đó được đưa vào ngân sách nhà nước, nhà nước cũng trích từ đó ra để làm cầu đường, trường trạm, công trình phúc lợi… Vậy chúng ta còn đòi hỏi gì ở họ, chúng ta muốn người giàu làm và chúng ta hưởng thụ hay sao? Chẳng lẽ họ lại không có quyền hưởng thụ?
Cái tôi muốn nói ở đây chính là thói phê phán người khác. Tại sao chúng ta luôn phê phán người giàu? Họ có đầu óc kinh doanh, làm ra tiền thì họ có quyền hưởng thụ. Họ đã đóng góp ngân sách cho nhà nước, vậy ta còn đòi hỏi gì ở họ? Tại sao ta cứ thích người khác phải thế này phải thế nọ, trong khi bản thân chúng ta lại cố gắng để được giàu như họ?
Ông bà ta có câu: “Hơn người thì bị ghét, thua người thì bị khinh”. Ta ghét họ nên khi phê phán chứng tỏ ta đang thua họ. Và chính chúng ta quên một điều rằng mình đang bị khinh, khinh không phải vì nghèo mà khinh vì thói đố kỵ, thói ghen ăn tức ở, vì không muốn người khác hơn mình và vì chúng ta không biết phấn đấu.
Thay vì phê phán người khác, chúng ta hãy cố gắng kiếm tiền như họ. Lúc đó. bạn muốn mua gì mua, muốn xài như thế nào là cách của bạn, còn bây giờ hãy kiếm tiền thay vì chỉ trích người giàu.
Lê Văn Giàu (VNexpress.net)

Previous
Next Post »